*_*

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ... Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha... Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ... Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha... Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn... Mang cả tấm thân Cha che chở đời con... Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc... Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ???

12A1 2003-2006

Loading...

Thứ tư, ngày 09 tháng chín năm 2009

Nghỉ Hè

Thi xong cêy là bọn bạn trong phòng “ào ạt” về quê. Căn phòng bình thường đã rộng nay càng thêm trống trải. May mà đi làm chứ suốt ngày ở nhà một mình “có lẹ chết”. Giờ này chắc bọn bạn đang ngồi coi tivi cùng gia đình, hoặc giả là đang đi chơi cùng bạn bè ở quê; cùng đi dạo rồi tụ tập đâu đó hàn huyên những kỷ niệm thời “quần đùi, áo cọc”, cái thủa chăn bò tắm sông, cái thủa đá bóng “bưởi” quên cả ăn kơm…





Nghe mêy bài hát viết về miền Trung nữa càng nhớ nhà hơn, càng muốn có mặt ngay ở mảnh đất Hà Tĩnh nắng cháy da ruộng khô nhưng đầy nghĩa tình. Mỗi khi nghe bài hát không hiểu sao mình lại ngồi ngẩn người ra, có lẽ quá hợp với tâm trạng chăng !?!
Dẫu biết về nhà vui lắm nhưng mình vẫn quyết định ở lại Sài Gòn. Về nhà tốn kém lắm, nhà mình cũng chẳng dư dả gì. Đi làm thêm qua công viên, qua siêu thị thêy con thành phố sướng quá, điều kiện quá đầy đủ. Không ít lần mình với lị mấy thằng bạn cùng đi làm nói “Giá như…” J
Nhưng nghĩ lại thì mấy ai may mắn được như mình. Con đường mình đi từ nhỏ tới giờ bằng phẳng lạ thường, dường như chưa gặp phải “gò vấp” nào cả. Sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng ba anh em mình chưa có bữa nào bị bỏ đói, không tết nào mà không có đồ mới. Cha mẹ luôn yêu thương dạy bảo. Lại là út nên mình được cả nhà yêu lắm, nếu không muốn nói là cưng chiều, kiii… Đến khi đi học cha mẹ chu cấp đầy đủ, khi nào cũng bằng bạn bằng bè. Bằng phẳng thay, bạn bè thầy cô ai cũng “không ghét” mình, thường hay ưu ái mình lắm. Có lẽ bởi vậy nên mình thấy việc học là niềm vui, không phải học là đối phó. May thay mình học cũng không tệ, cứ đều đặn lên lớp. Lên cấp 3 mình đi học suốt ngày, không những không giúp gì cho gia đình mà còn ngốn khá nhiều tiền. Dù khó khăn nhưng mẹ luôn xoay xở cho mình ăn học đầy đủ, tiền học phí, học thêm, tiền mua tài liệu … Tuy không ai nói nhưng mình bit cả nhà đặt hi vọng vào mình nhiều. Luôn tạo không gian tốt nhất cho mình học. Sẽ không bao giờ mình quên được lò than mẹ đặt dưới bàn trong đêm đông co ro ngồi học bài. Rồi những lần cha “quát”: “đi ngủ đi, 1 rượi rồi, mai khôông dậy đi hoọc được dừ”. Và cả tô mì tôm thịt rau cải cúc mẹ pha sẵn khi mình ôn thi…

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét

Bạn thấy bài đăng này thế nào?
Trinh duyet MSIE 6.0 thuong bi loi font. Ban nen nang cap trinh duyet.
Rất mong những ý kiến góp ý của bạn để bài Blog của Bảo ngày càng hoàn thiện.
Cảm ơn !

Nguyễn Thanh Bảo © 2008 Template by:
SkinCorner